Blue Waves Media Contest: Học truyền thông bằng cách kể những điều thật
Blue Waves Media Contest là cuộc thi sáng tạo tác phẩm truyền thông thường niên về đời sống và quá trình học tập, trải nghiệm trưởng thành của sinh viên chương trình Văn hóa & Truyền thông Xuyên quốc gia, Khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Anh, ULIS. Đến năm 2026, những sinh viên khóa đầu tiên đang chuẩn bị bước sang năm cuối (chương trình bắt đầu tuyển sinh từ năm học 2023-2024; thông tin chi tiết về chương trình đào tạo ở đây: https://bit.ly/3xhYhiR); và những sinh viên năm thứ nhất đang chuẩn bị đón chào một lớp sinh viên mới. Qua ba mùa tổ chức, Blue Waves không chỉ là một sân chơi để sinh viên thực hành kể chuyện, xây dựng hình ảnh hay thử nghiệm các hình thức biểu đạt truyền thông. Cuộc thi đã trở thành một không gian để người học nhìn lại hành trình của mình: từ những bỡ ngỡ khi lựa chọn chương trình học, những va chạm trong quá trình trưởng thành, đến những nỗ lực tìm ra tiếng nói riêng và cách kể riêng.
Bài viết này giới thiệu một số tác phẩm đạt giải tại Blue Waves Media Contest 2026, đồng thời chia sẻ những suy nghĩ từ Ban Giám khảo về ý nghĩa của cuộc thi như một hoạt động trải nghiệm trong chương trình Văn hóa & Truyền thông Xuyên quốc gia. Qua các tác phẩm ấy, có thể thấy rõ hơn một tinh thần quan trọng của ngành học: truyền thông không chỉ là kỹ năng sản xuất nội dung, mà còn là năng lực cảm nhận, suy nghĩ, lắng nghe đời sống và biểu đạt những điều có ý nghĩa với con người.
Từ lời kể cá nhân đến tác phẩm truyền thông
Dưới đây là phát biểu của TS. Phùng Hà Thanh, Phó Trưởng khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Anh, Trưởng Ban Giám Khảo, tại Lễ trao giải Blue Waves Media Contest 2026, ngày 17/05/2026.
“Tôi là một trong những người phụ trách truyền thông của chương trình Văn hóa & Truyền thông Xuyên quốc gia. Trong quá trình giới thiệu chương trình, tôi có dịp gặp khá nhiều người “ở ngoài”: những người đã đọc thông tin về chương trình trên trang Văn hóa và Truyền thông Xuyên quốc gia – Tổ Quốc tế học, trên trang của Trường, đã xem các tác phẩm từ Blue Waves Media Contest, cuộc thi truyền thông về đời sống và quá trình học tập, trải nghiệm trưởng thành của sinh viên Văn hóa & Truyền thông Xuyên quốc gia. Điều “thú vị” là có nhiều người sau khi xem rồi vẫn chưa thật sự tin. Họ vẫn muốn được hỏi trực tiếp “những con người thật,” muốn nghe những lời xác nhận trực tiếp. Nhu cầu này, hẳn nhiên, không hề “sai.”
Nhưng nó đã làm tôi hơi giật mình. Bởi vì, là người trong cuộc, tôi nghĩ rất đơn giản rằng: khi một sản phẩm truyền thông có tiếng nói của sinh viên, thì tiếng nói ấy là thật, chẳng nhẽ lại là giả. Tôi thật sự đi thu thập và đón nhận những tiếng nói của sinh viên, nhưng mà khi các bạn sinh viên chia sẻ với tôi, các bạn ấy có nói thật hay không? Tôi có quá tin vào các bạn ấy?
Tôi xin khẳng định: Tôi tin vào những điều các bạn sinh viên chia sẻ. Tôi có nhiều cơ sở để mà tin. Chúng tôi là những người trực tiếp làm việc. Hôm nay, tôi chỉ xin kể một điều nho nhỏ: Trong quá trình chấm và góp ý cho các bài dự thi, chúng tôi gặp những bài làm gần như là một sự thổ lộ. Các bạn kể rất thật, rất trực tiếp, rất chân thành, như thể đang nói với thầy cô, với bạn bè, những người có liên quan trực tiếp đến câu chuyện của mình. Và khi ấy, điều chúng tôi cần làm là giúp các bạn đi thêm một bước nữa: từ sự thổ lộ cá nhân đến một tác phẩm truyền thông.
Khi một câu chuyện được đưa ra trước công chúng, nó không còn chỉ là lời kể trong một quan hệ trực tiếp nữa. Nó trở thành một tác phẩm được trình chiếu cho những người không nhất thiết có mặt trong tình huống ban đầu, không nhất thiết biết các nhân vật, không nhất thiết chia sẻ cùng bối cảnh với người kể. Câu chuyện ấy cần tìm hình thức biểu đạt. Điều này rất khác với việc che giấu sự thật. Nó cũng rất khác với việc làm cho câu chuyện trở nên kém chân thật hơn. Ngược lại, chính nhờ hình thức biểu đạt mà sự chân thật có thể trở nên tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Một tác phẩm không chỉ kể lại những gì đã xảy ra. Nó giúp chúng ta hiểu vì sao điều đã xảy ra ấy có ý nghĩa, vì sao nó làm con người xúc động, thay đổi, tổn thương, trưởng thành, hoặc nhìn thế giới theo một cách khác.
Trong cuộc thi này, tôi nghĩ yếu tố chân thật là quan trọng nhất. Trong bối cảnh làm tác phẩm truyền thông, chân thật không nên được hiểu đơn giản như một sự kể lể trực tiếp. Chân thật trong tác phẩm truyền thông đòi hỏi nhiều hơn thế. Nó đòi hỏi người làm tác phẩm phải biết lựa chọn, tổ chức, lắng nghe chính trải nghiệm của mình, và tìm ra một hình thức biểu đạt phù hợp để tình cảm và nhận thức của con người có thể hiện lên trong sự phức tạp, tế vi của nó.
Đó cũng là lý do tôi cho rằng Blue Waves không chỉ là một cuộc thi làm sản phẩm truyền thông. Nếu chỉ gọi là “sản phẩm,” ta rất dễ nghĩ đến một thứ được làm ra để phục vụ một quy trình, yêu cầu, hay mục tiêu mang tính công nghiệp nào đó. Nhưng những gì các bạn đang làm ở đây, theo tôi, gần hơn với tác phẩm: một hình thức sáng tạo có dấu ấn cá nhân, có suy nghĩ, có cảm xúc, có lựa chọn thẩm mỹ, và có trách nhiệm với câu chuyện mà mình kể.
Cuộc thi này mong muốn giúp các bạn sinh viên hiểu rằng truyền thông không chỉ là kỹ năng sản xuất nội dung. Truyền thông cũng là một năng lực cảm nhận, suy nghĩ và biểu đạt.
Ngay sau đây, chúng ta sẽ cùng xem những tác phẩm được lựa chọn trình chiếu trong năm nay. Tôi hy vọng rằng khi xem, chúng ta sẽ không chỉ tìm xem các bạn sinh viên đã kể câu chuyện gì, mà còn chú ý đến cách các bạn tìm tòi hình thức để kể câu chuyện ấy. Điều đáng quý không chỉ là sự bộc bạch cá nhân, mà còn là nỗ lực sáng tạo để làm cho những câu chuyện cá nhân ấy trở nên có hình hài, có chiều sâu, và có khả năng gặp gỡ người khác.”

Lễ trao giải Blue Waves Media Contest 2026, diễn ra vào ngày 17/05/2026, tại Hội trường Vũ Đình Liên
Một số tác phẩm đạt giải
Tìm lại chính mình
Nguyễn Minh Huệ, 25VH1
Spotlight Award, Blue Waves Media Contest 2026
“Như suy nghĩ ban đầu thì mình vẫn chọn truyền thông để mình theo đuổi sau này. Lúc đầu thì mình chỉ biết đến ngành truyền thông của Học viện Báo chí và Tuyên truyền hoặc là Học viện Ngoại giao. Nhưng sau khi đắn đo thì mình thấy là mình không thực sự phù hợp với truyền thông chính trị hay là truyền thông giải trí. Và mình muốn một ngành truyền thông mà nó ý nghĩa, sâu sắc nhưng mà lại gần gũi. Sau hàng tuần tìm kiếm rất lâu thì mình đã vô tình biết đến ngành Văn hóa & Truyền thông Xuyên quốc gia của Trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội.” ~ Nguyễn Minh Huệ (25VH1)
Tác phẩm của Nguyễn Minh Huệ, giành giải Spotlight tại Blue Waves Media Contest 2026, là một chia sẻ chân thật và giản dị về hành trình lựa chọn ngành học, nhưng đằng sau sự giản dị ấy là những trải nghiệm rất đáng kể của một người trẻ đang từng bước tạo lập con đường riêng cho mình. Từ việc rời bỏ một lựa chọn từng được xem là đáng mơ ước đến quá trình tìm thấy sự phù hợp trong ngành Văn hóa & Truyền thông xuyên quốc gia, tác phẩm không chỉ kể lại một câu chuyện cá nhân, mà còn đặt ra những suy nghĩ rộng hơn về học tập, trưởng thành và quyền được trở thành chính mình. Chia sẻ của Huệ truyền đạt được những thông điệp quý báu tới nhiều người trẻ đang đứng trước các lựa chọn ngành học: sự khác biệt giữa các hướng đi trong lĩnh vực văn hóa, truyền thông hiện nay ở giáo dục đại học Việt Nam; sự dũng cảm chọn lựa một môi trường giúp mình hiểu thế giới và hiểu bản thân mình.
Gom nắng góp mình
Trần Thị Nhàn, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“Những ánh nắng chiếu rọi khi ấy như giúp tôi nhìn nhận lại mình trong năm học vừa qua đã trải qua biết bao cung bậc cảm xúc, từ những lần khóc vì bất lực, vì lo lắng cho đến những lần khóc vì hạnh phúc. Tất cả những điều ấy cần phải được lưu lại một cách đặc biệt nếu không những khoảnh khắc ấy sẽ dần tan biến như những vệt nắng cuối ngày. Và rồi, tôi bắt đầu viết lại hành trình của mình, tìm những bức hình cũ và gom nhặt từng mảnh ký ức để tạo nên “Gom nắng góp mình.” Tác phẩm này không đơn thuần là một video về thành tích hay những dấu mốc của một năm học. Đó là cách tôi gom nhặt những tia nắng nhỏ bé trên hành trình trưởng thành của mình, những niềm vui, nỗi buồn, những lần vấp ngã và cả những khoảnh khắc tỏa sáng để nhận ra rằng chính tất cả những điều ấy đã góp phần tạo nên phiên bản duy nhất của tôi hôm nay.” ~ Trần Thị Nhàn (23VH2)
Về quê
Lô Văn Tý, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“Một chuyến đi vội vàng trước Tết 2026, mình cũng nghĩ đây là một cơ hội hiếm để mình có thể quay trở về quê, sau những chuyện mà đối với mình là kinh khủng và chẳng bao giờ muốn trở về. Mình dặn lòng coi đó đơn giản chỉ là một chuyến đi thực địa để quan sát phục vụ môn học, có bạn bè và các cô đi theo thì mình mạnh dạn hơn, và điều đó khiến mình ám ảnh và thiếu ngủ hơn 1 tuần. Mình không tính quay phim hay bất kì thứ gì ngoài tận hưởng không khí của sự trở về, vì vậy đa phần các clip đều được mọi người quay sau đó mình mới quyết định tạo thành một sản phẩm để nộp cho Blue Waves 2026.
Ban đầu mình muốn một video giống vlog chuyến đi, mày mò mấy ngày trời mới chắp vá thành một video khá trọn vẹn. nhưng sau khi dựng đến những phút cuối của chuyến đi thì mình mới được nghe cái tên cũ – “ Cà” – lúc ông Tím dặn dò trước khi đi. Một người quan trọng khiến mình quyết định “tâm sự” về cái tên và một cuộc đời nhỏ thay vì chỉ làm một vlog một chuyến đi.” ~ Lô Văn Tý (23VH2)
Mi kể chuyện Sen
Trương Mỹ Hà, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“Ý tưởng cho tác phẩm này đến với mình từ những video của YouTuber Cận Thị. Ban đầu, mình chỉ xem video của Cận Thị như một dạng âm thanh nền khi học tập hoặc giải trí. Nội dung các video thường xoay quanh những câu chuyện rất nhỏ nhặt, đời thường nhưng lại gắn với ký ức của rất nhiều người, trong đó có mình: từ việc xếp hạng độ ngon của các loại bim bim cho đến câu hỏi tưởng chừng đơn giản như loại nước lọc nào là ngon nhất. Mình đặc biệt yêu thích cách anh kể những câu chuyện bình dị bằng giọng điệu hài hước, gần gũi. Qua đó, mình cũng tìm thấy sự đồng cảm với những trải nghiệm học tập đôi khi vụng về của bản thân và nhận ra rằng rất nhiều người cũng từng trải qua những điều tương tự.
Điều ấn tượng nhất ở Cận Thị là phong cách kể chuyện rất riêng: những nhân vật hoạt hình được vẽ tay đơn giản, màu sắc có phần ngây ngô, nguệch ngoạc nhưng lại được đặt trong những khung hình được chăm chút kỹ lưỡng và đầy sáng tạo. Tuy nhiên, với một người gần như không có nền tảng về vẽ hay animation như mình, việc thực hiện một sản phẩm theo phong cách này là một thử thách không hề nhỏ.
Mình bắt đầu tự tìm hiểu về animation qua các video hướng dẫn trên mạng và học cách sử dụng Adobe Animate. Thế nhưng, khi vừa làm quen được với phần mềm, mình lại gặp một trở ngại khác: việc vẽ bằng chuột quá khó khăn, trong khi mình chưa có bảng vẽ điện tử. Vì vậy, dự án buộc phải tạm dừng một thời gian trước Tết.
Sau Tết, thì mình quyết định quay lại với dự án, sau khi đã tích đủ tiền để mua một chiếc Ipad. Dù vậy, quá trình vẫn chưa hề dễ dàng. Mình phải làm quen với một ứng dụng hoàn toàn mới và học lại gần như từ đầu. Do những giới hạn về thiết bị cũng như kỹ năng cá nhân, mình lựa chọn phương pháp truyền thống nhất của animation: vẽ tay từng khung hình để tạo nên chuyển động. Để tạo ra một phút trên video thì sẽ tốn của mình khoảng 4 ngày, và mỗi ngày cũng khoảng 4 tiếng.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất có lẽ là ngày cuối cùng trước hạn nộp bài. Sáng hôm sau mình phải thuyết trình một dự án cho môn học ở trường, nên trước đó đã thức đến nửa đêm để hoàn thành phần chuẩn bị cho sáng hôm sau. Sau khi xong việc, mình lại tiếp tục ngồi chỉnh sửa âm thanh và hoàn thiện những chi tiết cuối cùng cho tác phẩm đến tận 3 giờ sáng. Đó là một đêm khá mệt, khi vừa phải đảm bảo công việc nhóm cho bài ngày mai và cũng phải ngồi tìm âm thanh phù hợp cho video.
Nhìn lại toàn bộ quá trình, dự án này cho mình cơ hội thử sức với một lĩnh vực hoàn toàn mới, kiên trì vượt qua những giới hạn về kỹ năng và thiết bị, đồng thời biến một nguồn cảm hứng rất đời thường thành một tác phẩm mang dấu ấn cá nhân của riêng mình.” ~ Trương Mỹ Hà (23VH2)
—————————————–
Blue Waves Media Contest: Learning to Give Form to Truth
Blue Waves Media Contest is an annual contest for the making of media works about the lives, learning journeys, and coming-of-age experiences of students in the Transnational Cultural and Media Studies program, Faculty of English Language and Culture, ULIS. By 2026, the first cohort of students is preparing to enter their final year. (The program began admitting students in the 2023–2024 academic year; more information about the curriculum is available here: https://bit.ly/3xhYhiR). Meanwhile, first-year students are preparing to welcome a new cohort.
After three seasons, Blue Waves has become more than a space where students practise storytelling, image-making, and experiment with forms of media expression. The contest has grown into a space where students look back on their own journeys: from the uncertainty of choosing a program of study, through the encounters and frictions of growing up, to the effort to find their own voice and their own way of telling stories.
This article introduces a number of award-winning works from Blue Waves Media Contest 2026. It also shares reflections from the Jury on the meaning of the contest as an experiential activity within the Transnational Cultural and Media Studies program. Through these works, one can see more clearly an important spirit of the field: media is not merely a matter of producing content; it is also a capacity to perceive, to think, to listen to life, and to give form to what is meaningful to human beings.
From Personal Narratives to Media Works
Below is the speech delivered by Dr. Phùng Hà Thanh, Vice Dean of the Faculty of English Language and Culture and Head of the Jury, at the Blue Waves Media Contest 2026 Award Ceremony on 17 May 2026.
“I am one of the people in charge of media work for the Transnational Cultural and Media Studies program. In the process of introducing the program, I have had the chance to meet quite a few people ‘from the outside’: people who have read about the program on the Transnational Cultural and Media Studies – Division of International Studies page, on the University’s website, and who have watched works from Blue Waves Media Contest, a media contest about the lives, academic experiences, and paths of self-formation of students in Transnational Cultural and Media Studies.
And yet, I found it striking that many people, even after watching these works, still wanted something more: to ask ‘real people’ directly, to hear the stories confirmed in living voices. There is, of course, nothing wrong with such a need.
But it did give me a slight shock. As someone inside the program, I had thought very simply: when a media work contains students’ voices, then those voices are real. Surely they could not be false. I truly go out to collect and receive students’ voices. But when students share things with me, are they telling the truth? Do I trust them too much?
Let me say this clearly: I believe the students. I do not believe them blindly; I believe them because we work with them, listen to them, and accompany them in their process. Today, I would like to share just one small example. In the process of judging and giving feedback on the submissions, we encountered works that were almost like confessions. The students told their stories very directly and sincerely, as if they were speaking to teachers, to friends, to people who were directly connected to their stories. At those moments, what we needed to do was help them take one further step: from personal confession to media work.
When a story is brought before the public, it is no longer merely a narrative within a direct relationship. It becomes a work presented to people who were not necessarily present in the original situation, who do not necessarily know the characters, and who do not necessarily share the storyteller’s context. That story needs to find a form of expression.
This is very different from hiding the truth. It is also very different from making the story less truthful. On the contrary, it is precisely through form that truthfulness can become more subtle, more profound. A work does not simply recount what has happened. It helps us understand why what happens matters; why it moves people, changes them, wounds them, helps them grow, or allows them to see the world differently.
In this contest, I believe that truthfulness is the most important element. In the context of media-making, truthfulness should not be understood simply as direct telling. Truthfulness in a media work requires more than that. It requires the maker to know how to select, organize, listen to their own experience, and find an appropriate form of expression so that human feelings and perceptions can appear in all their complexity and delicacy.
That is also why I believe Blue Waves is not only a contest for making media products. If we call them merely ‘products,’ we may easily think of something made to serve a process, a requirement, or some industrial objective. But what you are doing here, to my mind, is closer to the making of works: creative forms marked by personal voice, thought, emotion, aesthetic choice, and responsibility toward the story being told.
This contest hopes to help students understand that media practice is not merely the skill of producing content. It is also a capacity to perceive, to think, to mediate, and to express.
In a moment, we will watch the selected works screened this year. I hope that as we watch them, we will not only ask what stories the students have told, but also pay attention to how they have searched for forms through which to tell those stories. What is precious is not only personal self-disclosure, but also the creative effort to give those personal stories shape, depth, and the capacity to encounter others.”

The Blue Waves Media Contest 2026 Award Ceremony took place on 17 May 2026 at Vũ Đình Liên Hall.
Selected Award-Winning Works
Finding Myself Again
Nguyễn Minh Huệ, 25VH1
Spotlight Award, Blue Waves Media Contest 2026
“From my initial thinking, I chose media as the field I wanted to pursue in the future. At first, I only knew about media-related programs at the Academy of Journalism and Communication or the Diplomatic Academy of Vietnam. But after much consideration, I realized that I was not truly suited to political communication or entertainment media. I wanted a field of media studies and practice that was meaningful and profound, yet still close to life. After weeks of searching, I accidentally came across the Transnational Cultural and Media Studies program at the University of Languages and International Studies, Vietnam National University, Hanoi.”
~ Nguyễn Minh Huệ, 25VH1
Nguyễn Minh Huệ’s work, which won the Spotlight Award at Blue Waves Media Contest 2026, offers a sincere and compelling account of how she came to choose her field of study. Its apparent simplicity carries the weight of a young person learning to recognize what does and does not fit her, and gradually claiming a path of her own. Moving from an option once considered highly desirable to a field in which she could find both intellectual and personal resonance, the work does more than recount an individual decision. It turns that decision into a reflection on self-formation, educational choice, and the right to come into one’s own.
Huệ’s story speaks meaningfully to many young people standing before similar choices. It invites them to see the differences among current directions in culture, media, and communication within Vietnamese higher education, and to recognize the courage it takes to choose an environment that helps one understand not only the world, but also oneself.
Gathering Sunlight, Becoming Myself
Trần Thị Nhàn, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“The sunlight falling at that moment seemed to turn me back toward myself and toward the academic year I had just lived through: a year of many emotional states, of tears shed in helplessness and worry, and tears shed in happiness. I felt that these moments needed to be preserved in some special way; otherwise, they would slowly fade, like the last streaks of sunlight at the end of the day.
And so I began to write down my journey, search for old photographs, and gather fragments of memory for Gathering Sunlight, Becoming Myself. This work is not simply a video about achievements or milestones in an academic year. It is my way of gathering the small rays of sunlight along my own path of becoming: the joys, the sorrows, the times I stumbled, and the moments I shone, so that I could see how all of them have helped shape the singular version of myself that I am today.”
~ Trần Thị Nhàn, 23VH2
Returning Home
Lô Văn Tý, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“It was a hurried trip before Tết 2026. I saw it as a rare chance to return home after things that had been, for me, so painful that I had never wanted to go back. I told myself to think of it simply as a field trip, a chance to observe for a course. Having friends and teachers with me gave me courage, although the return continued to haunt me and left me sleepless for more than a week.
I had not planned to film anything, or to do much beyond taking in the atmosphere of return. Most of the clips were filmed by others; only later did I decide to gather them into a work for Blue Waves 2026.
At first, I imagined the video as something like a travel vlog. I spent several days working things out and eventually pieced together a fairly complete version. But while editing the final moments of the trip, I heard my old name — ‘Cà’ — spoken by Grandpa Tím as he gave me his parting words. He was the person who made me decide to open up about that name, and about a small life, rather than simply make a vlog about a trip.”
~ Lô Văn Tý, 23VH2
Mi Tells the Story of Sen
Trương Mỹ Hà, 23VH2
Inspiration Award, Blue Waves Media Contest 2026
“The idea for this work came to me from videos by the YouTuber Cận Thị. At first, I watched Cận Thị’s videos simply as background sound while studying or relaxing. The videos often revolve around very small, everyday stories, yet they are connected to the memories of many people, myself included: from ranking how delicious different kinds of snacks are to a question that seems simple, such as which brand of bottled water tastes best.
I especially love the way he tells ordinary stories in a humorous and approachable voice. Through that, I also found a sense of resonance with my own sometimes clumsy learning experiences, and I realized that many people must have gone through similar things.
What impresses me most about Cận Thị is his distinctive storytelling style: simple hand-drawn animated characters, with colors that feel somewhat naive and scribbled, yet placed within carefully crafted and highly creative frames. However, for someone like me, who had almost no background in drawing or animation, making a work in this style was no small challenge.
I began teaching myself animation through online tutorial videos and learned how to use Adobe Animate. But just as I was becoming familiar with the software, I encountered another obstacle: drawing with a mouse was too difficult, while I did not yet have a drawing tablet. Because of that, the project had to be put on hold for a while before Tết.
After Tết, I decided to return to the project, after saving enough money to buy an iPad. Even then, the process was far from easy. I had to get used to a completely new application and relearn almost everything from the beginning. Because of the limitations of my equipment and my personal skills, I chose the most traditional method of animation: drawing each frame by hand to create movement. To make one minute of video took me about four days, around four hours each day.
Perhaps the most memorable moment was the final day before the submission deadline. The next morning, I had to give a presentation for a course project at school, so the night before I had stayed up until midnight preparing for it. After finishing that work, I continued editing the sound and completing the final details of my piece until 3 a.m. It was a rather exhausting night, as I had to make sure the group project for the next day was ready while also finding suitable sound for the video.
Looking back on the whole process, this project gave me the opportunity to try my hand at a completely new field, to persist through limitations in both skills and equipment, and to transform a very everyday source of inspiration into a work bearing my own personal mark.”
~ Trương Mỹ Hà, 23VH2
