Lê Phương Anh & Lê Châu Anh: Hai đóa hoa song sinh cùng tỏa sắc dưới mái nhà ULIS
Trong không khí trang trọng của buổi lễ tốt nghiệp tại Trường Đại học Ngoại ngữ – Đại học Quốc gia Hà Nội, có một khoảnh khắc khiến nhiều ánh nhìn dừng lại lâu hơn đôi chút: hai chị em sinh đôi cùng bước lên sân khấu, cùng nhận tấm bằng tốt nghiệp loại Xuất sắc. Đó là Lê Phương Anh và Lê Châu Anh – hai tân cử nhân ngành Sư phạm Tiếng Anh. Thế nhưng, phía sau sự tương đồng về ngoại hình và bảng thành tích ấn tượng ấy là hai cá tính riêng biệt, hai hành trình trưởng thành đầy bản lĩnh, nơi mỗi người đã tự viết nên một chương thanh xuân rực rỡ, mang đậm tinh thần giáo dục khai phóng của ULIS.

Khởi nguồn từ “sợi chỉ đỏ” gia đình và tình yêu ngôn ngữ chớm nở
Câu chuyện của Phương Anh và Châu Anh không bắt đầu từ những kỳ vọng lớn lao hay áp lực thành tích, mà bắt nguồn từ một mái ấm nơi giáo dục luôn được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống sư phạm, với mẹ và chị gái đều là những nhà giáo tận tụy, hình ảnh người thầy đứng trên bục giảng đã tự nhiên trở thành một phần trong tiềm thức của hai chị em.
Ít ai biết rằng, hành trình chinh phục ngoại ngữ của hai cô gái đã bắt đầu từ khi mới lên bốn tuổi. Dưới sự dìu dắt, kèm cặp của chị gái lớn, những con chữ tiếng Anh đầu tiên đã len lỏi vào tâm hồn họ, không phải như một môn học khô khan mà như một món quà khám phá thế giới. Phương Anh nhớ lại: “Từ năm bốn tuổi, gia đình không chỉ dạy mình một ngôn ngữ mới, mà còn gieo vào mình niềm tin mãnh liệt rằng kiến thức sẽ là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa tương lai”.

Gia đình Phương Anh – Châu Anh trong lễ bế giảng khóa QH2022.F1
Dù mang danh nghĩa “song sinh”, tuổi thơ của hai cô gái đầy ắp những kỷ niệm dở khóc dở cười vì sự giống nhau đến kỳ lạ. Có những lúc bố mẹ cũng nhầm lẫn đến mức “rửa mặt cho một đứa tận hai lần, còn đứa kia thì vẫn… lấm lem.” Thế nhưng, chính sự gắn kết đặc biệt ấy đã tạo nên một sợi dây đồng cảm vô hình, để rồi khi đứng trước ngưỡng cửa đại học, cả hai đều hướng về một cái tên duy nhất: ULIS.
Với Phương Anh, ULIS là một mục tiêu kiên định từ những ngày còn học cấp ba. Cô bạn thậm chí đã hai lần đến “xin vía” tại trường vào năm lớp 9 và lớp 12 với niềm tin ngây ngô nhưng chân thành rằng mình nhất định sẽ trở thành một “ULISER”. Còn với Châu Anh, dù từng có lúc mơ mộng về con đường nghệ thuật đầy bay bổng, nhưng sau cùng, cô nhận ra khao khát lớn nhất của mình vẫn là được dùng ngôn ngữ để truyền cảm hứng, tiếp nối ngọn lửa nghề từ mẹ và chị gái. Sư phạm Tiếng Anh tại ULIS chính là điểm giao thoa hoàn hảo giữa đam mê ngôn ngữ và nghệ thuật giảng dạy mà cô hằng tìm kiếm.
Cánh cửa ULIS và những bước chân đầu tiên trên hành trình tự chủ
Ngày kết quả tuyển sinh được công bố vào một chiều hè tháng 8 là một cột mốc không thể nào quên. Khoảnh khắc hai cái tên cùng xuất hiện trên màn hình máy tính với dòng chữ “Trúng tuyển” đã mang đến một sự nhẹ nhõm vỡ òa. Đó không chỉ là thành quả của những đêm thức trắng ôn thi hay những kỳ thi IELTS, VSTEP đầy áp lực, mà còn là niềm hạnh phúc khi biết rằng trong 4 năm tới, họ vẫn sẽ có nhau trên cùng một hành trình.
Bước vào ULIS, điều đầu tiên chạm đến trái tim hai cô gái không phải là sự đồ sộ của kiến trúc, mà là cái ấm áp rất riêng của “văn hóa ULIS”. Đặc biệt là sự nhiệt tình của các anh chị khóa trên hệ Chất lượng cao (CLC) đã gieo vào lòng Phương Anh một ước mơ: một ngày nào đó, mình cũng sẽ trở thành người tiếp nối, đồng hành cùng các thế hệ đàn em.

(Phương Anh)

(Châu Anh)
Thế nhưng, môi trường đại học tại ULIS nhanh chóng đưa cả hai ra khỏi những khuôn mẫu quen thuộc của thời phổ thông. Không còn là những giờ học chỉ lắng nghe và ghi chép, các học phần chuyên ngành đòi hỏi sinh viên phải chủ động đặt câu hỏi, phản biện, làm việc nhóm và tự chịu trách nhiệm với quan điểm của mình. Chính sự thay đổi ấy đã trở thành bước ngoặt đầu tiên trên hành trình trưởng thành của cả Phương Anh và Châu Anh.
Châu Anh thú nhận mình từng rất ngợp trước không khí tranh luận sôi nổi tại lớp CLC. “Sự sợ nói sai, sợ ý kiến thiếu chiều sâu khiến mình hoàn toàn im lặng”, cô chia sẻ. Nhưng chính sự thúc ép từ môi trường làm việc nhóm và những câu hỏi mở của thầy cô đã buộc cô phải bước ra khỏi vùng an toàn. Cô bắt đầu tập cách xây dựng luận điểm và dũng cảm bảo vệ quan điểm cá nhân. Trải nghiệm ấy đã thay đổi hoàn toàn tư duy của Châu Anh, biến cô từ một nữ sinh thụ động thành một người tự tin và chủ động trong giao tiếp.

Trong khi Châu Anh học cách cất lên tiếng nói của mình, Phương Anh lại học cách lắng nghe và phản biện. Môn Nghệ thuật sử dụng tiếng Anh năm nhất trở thành một thử thách thực sự khi những buổi tranh biện bằng tiếng Anh liên tục đặt cô trước áp lực phải bảo vệ quan điểm và phản ứng nhanh trước các ý kiến phản biện. Lần đầu tiên, kết quả không như mong đợi. Nhưng cũng từ những góp ý tỉ mỉ của giảng viên, Phương Anh dần hiểu rằng điều quan trọng không phải là tránh mắc sai lầm, mà là biết nhìn thẳng vào những thiếu sót của bản thân để hoàn thiện từng ngày. Bài học về sự cầu thị và tinh thần không ngại bắt đầu lại đã trở thành một trong những hành trang quý giá nhất mà ULIS mang đến cho cô.
Những ngọn hải đăng dẫn lối và niềm đam mê học thuật
Hành trình chinh phục tấm bằng Xuất sắc của Phương Anh và Châu Anh in đậm dấu ấn của những người thầy, người cô mà họ gọi là những “ngọn hải đăng”. Chính trong quá trình học tập và nghiên cứu, mỗi người đều gặp được những người thầy để lại dấu ấn đặc biệt.
Đối với Châu Anh, bước ngoặt lớn nhất trong hành trình bốn năm không nằm ở những trang giáo trình, mà chính là khi cô dấn thân vào con đường Nghiên cứu khoa học (NCKH) từ năm thứ hai. Xuất phát từ một sinh viên gần như chưa có khái niệm về nghiên cứu, Châu Anh từng không ít lần bỡ ngỡ trước những yêu cầu của học thuật. May mắn thay, người giảng viên hướng dẫn đã kiên nhẫn đồng hành, giúp cô từng bước học cách tìm kiếm tài liệu, đặt câu hỏi và hoàn thiện từng lập luận. Dưới sự dìu dắt tận tâm ấy, nhóm của Châu Anh không chỉ đạt Giải Nhất NCKH cấp Trường, tham dự Cuộc thi Eureka toàn quốc, có cơ hội được xuất bản tạp chí khoa học, mà quan trọng hơn, còn tìm thấy niềm đam mê với nghiên cứu. Với cô, người giảng viên ấy không chỉ truyền đạt tri thức mà còn trao niềm tin để cô tự tin theo đuổi con đường học thuật và hình mẫu nhà giáo mà mình luôn hướng tới.

Châu Anh (thứ ba từ bên trái) trong lễ Bảo vệ KLTN
Đến giai đoạn làm khóa luận tốt nghiệp, Châu Anh lại may mắn được đồng hành cùng một giảng viên thần tượng từ các học phần Phương pháp giảng dạy. Sự định hướng sắc bén, nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của cô đã giúp Châu Anh khai phá tối đa tiềm năng, đạt điểm cao thứ hai toàn hội đồng. “Các cô chính là hình mẫu nhà giáo lý tưởng mà một sinh viên sư phạm như mình luôn hướng tới”, Châu Anh tự hào khẳng định.
Với Phương Anh, dấu ấn sâu sắc nhất lại đến từ người thầy giảng dạy môn Nghệ thuật sử dụng tiếng Anh ngay từ năm nhất. Đó là học phần đầu tiên buộc cô phải bước vào những buổi tranh biện hoàn toàn bằng tiếng Anh – một trải nghiệm vừa áp lực, vừa đầy thử thách. Lần tranh biện đầu tiên không mang lại kết quả như mong đợi, nhưng thay vì thất vọng rồi bỏ cuộc, Phương Anh cùng các thành viên trong nhóm kiên trì xem lại từng nhận xét của thầy, phân tích từng điểm còn hạn chế trong lập luận, phản biện và cách trình bày. Chính sự nghiêm khắc đi kèm những góp ý tỉ mỉ ấy đã giúp cô hiểu rằng điều quan trọng không phải là tránh mắc sai lầm, mà là biết học từ những thiếu sót của chính mình.

Phương Anh và Châu Anh (bên trái ngoài cùng) cùng giáo viên hướng dẫn
Bốn năm sau, trong buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, người thầy năm nào lại một lần nữa xuất hiện với vai trò Chủ tịch Hội đồng. Vẫn là những lời nhận xét chi tiết, vẫn là sự nghiêm cẩn trong học thuật, nhưng lần này, Phương Anh đón nhận tất cả bằng sự biết ơn của một sinh viên đã trưởng thành hơn rất nhiều. Những góp ý của thầy không chỉ giúp cô tiếp tục hoàn thiện đề tài nghiên cứu, mà còn trở thành kim chỉ nam để cô tự tin bước tiếp trên con đường giảng dạy và nghiên cứu mà mình đã lựa chọn.
Áp lực, những đêm trắng và sức mạnh của sự đồng hành
Đằng sau bảng thành tích ấn tượng là những góc khuất của áp lực và sự nghi ngờ bản thân. Giai đoạn đầu năm thứ tư là khoảng thời gian “căng như dây đàn” đối với Phương Anh. Cô phải gánh vác cùng lúc ba trọng trách: học trên trường, đi dạy thực tế mỗi ngày và hoàn thành khóa luận.

“Có những đêm ngồi nhìn màn hình laptop trống rỗng đến 1-2 giờ sáng, mình thực sự nghi ngờ năng lực bản thân”, Phương Anh nhớ lại. Nhưng trong những lúc bế tắc nhất, cô nhận ra mình không bao giờ phải đi một mình. Đó là sự bao dung của gia đình khi chỉ nhắc cô giữ gìn sức khỏe, là sự kiên nhẫn của giảng viên hướng dẫn khi sửa từng bản thảo nghiên cứu.
Với Châu Anh, hành trình gặt hái danh hiệu “Sinh viên 5 tốt” cấp Thành phố cũng không phải là một cuộc chạy đua danh hiệu đầy toan tính. Đó là kết quả của sự dấn thân đầy nhiệt huyết vì nhiệt huyết tuổi trẻ, là những đêm thức trắng cùng ban tổ chức sự kiện hay những chuyến đi tình nguyện đong đầy cảm xúc. Cô nhận ra rằng: “Khi bạn làm mọi thứ bằng sự chân thành, những ghi nhận tuyệt vời nhất sẽ tự tìm đến như một món quà”.

Những buổi “chạy deadline” tại Homies hay các quán cà phê quen thuộc cùng nhóm bạn lớp 22E1 đã trở thành một phần ký ức đẹp nhất. Trong không gian ấy, dù mỗi người đều cắm cúi với laptop và giáo trình, nhưng chỉ cần một cái ngẩng đầu nhìn thấy những gương mặt thân quen, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Tình bạn tại ULIS không chỉ là sự hỗ trợ trong học tập, mà còn là sự đồng hành về tinh thần trong những giai đoạn thử thách nhất.

Hai đường thẳng song song trên một hành trình rực rỡ
Là chị em sinh đôi, việc bị so sánh là điều khó tránh khỏi trong suốt 22 năm. Thế nhưng, tại môi trường giáo dục khai phóng của ULIS, Phương Anh và Châu Anh đã tìm thấy cách để “đồng hành mà không hòa tan”.
Họ đặt ra một nguyên tắc ngầm: tôn trọng không gian riêng và sự độc lập của đối phương. Hai chị em chủ động tham gia các CLB khác nhau, xây dựng những mối quan hệ riêng biệt và lựa chọn các hướng nghiên cứu khóa luận không trùng lặp. Châu Anh dùng một hình ảnh rất đẹp để nói về mối quan hệ này: “Bọn mình giống như hai đường thẳng song song cùng tiến về một hướng: luôn nhìn thấy nhau, sẵn sàng hỗ trợ, nhưng mỗi người vẫn vững vàng bước đi và tỏa sáng theo cách riêng của mình”.




Phương Anh tự hào rằng, dù cùng đứng trên sân khấu tốt nghiệp với tấm bằng Xuất sắc, nhưng phía sau đó là hai câu chuyện trưởng thành hoàn toàn khác biệt. Đại học đã giúp họ không chỉ là những bản sao ngoại hình, mà là những cá nhân có bản sắc độc bản, tự tin với những hoài bão và hướng đi riêng.
Cột mốc khép lại và những chân trời mở ra
Khoảnh khắc hai chị em cùng đứng trên sân khấu nhận bằng, nhìn xuống khán giả thấy bố mẹ đang xúc động ghi lại từng khung hình, là giây phút hạnh phúc nhất. Với hai cô gái, tấm bằng Xuất sắc này không chỉ thuộc về cá nhân họ, mà là “quả ngọt” chung của cả gia đình – những “nhà đầu tư” tận tụy suốt hơn 20 năm. Đó là sự tiếp nối truyền thống, là sự tri ân dành cho những buổi sáng bố chở đi học, những bữa cơm mẹ ưu tiên vì con bận ôn thi.
Nhìn lại 4 năm, với Châu Anh, ULIS là nơi hiện thực hóa ước mơ và là ngôi nhà thứ hai đong đầy yêu thương. Với Phương Anh, ULIS không chỉ dạy kiến thức mà còn giúp cô hiểu mình là ai và muốn trở thành người như thế nào. Tấm bằng Xuất sắc chỉ là một cột mốc, còn những trải nghiệm, những lần thất bại rồi đứng dậy và ngọn lửa nghề mới là hành trang vô giá đi theo họ suốt đời.

Gửi tới những thế hệ tân sinh viên sắp bước vào cánh cổng Phạm Văn Đồng, hai cô gái nhắn nhủ: “Đừng quá áp lực phải trở thành bản sao của ai khác hay phải hoàn hảo ngay từ năm nhất. Hãy bước vào hành trình này với một trái tim rộng mở, một tinh thần dũng cảm và hãy để ULIS giúp bạn khai phá bản thân. Hãy cứ mạnh dạn trải nghiệm, rồi bạn sẽ tìm được con đường phù hợp với chính mình.”
Hành trình của Lê Phương Anh và Lê Châu Anh tại ULIS đã khép lại bằng một cái kết đẹp, nhưng cánh cửa nghề giáo và những dự định tương lai đang rộng mở trước mắt. Hai đóa hoa song sinh ấy sẽ tiếp tục tỏa sáng, không phải vì họ giống nhau, mà vì mỗi người đã tìm thấy và sống trọn vẹn với phiên bản tốt nhất của chính mình dưới mái trường Ngoại Ngữ thân yêu.
Ngọc Anh/ĐSTT
